top of page

Minari (2020): – Những cây cần nước và câu chuyện hòa nhập


Minari của đạo diễn Lee Isaac Chung đã kể câu chuyện về người nhập cư vô cùng cảm động, vừa nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng cũng đầy mạnh mẽ. Bộ phim không chỉ nói chuyện một gia đình Hàn Quốc hòa nhập vào “giấc mơ Mỹ”, hòa nhập một đất nước xa lạ, vào xã hội xung quanh mà còn là chuyện mỗi người hòa nhập vào chính gia đình mình.



Một gia đình hòa nhập vào một đất nước


Bối cảnh của bộ phim diễn ra vào thập niên 80, đời tổng thống Ronald Reagan với những chính sách tạo cơ hội cho người nhập cư.


Mở đầu phim, gia đình Jacob và Monica cùng hai con nhỏ chuyển từ khu đô thị ở California về Arkansas để trồng trọt với hy vọng đổi đời. Họ mua một mảnh đất lớn trồng các loại nông sản quê nhà Hàn Quốc, với mong muốn bán được nhiều tiền để không phải làm công việc phân loại giới tính gà nữa.

Tiếp đó, những phút giây chân thật, nhẹ nhàng và tự nhiên đã cuốn khán giả theo câu chuyện của họ. Liệu cuộc sống của gia đình này sẽ thế nào, liệu họ có thành công hay không? Đan xen vào đó là các câu chuyện khác liên quan đến chính trị, xã hội, tôn giáo,...

Ở đó có câu chuyện về chủng tộc, tuy không gay gắt hay nhuốm màu bạo lực như thực tế nhưng trong nhiều cảnh phim, gia đình nhà Jacob vẫn cứ đơn độc, ngại ngùng với mọi người dù đã sống ở Mỹ khá lâu. Trừ ông Paul, những ánh nhìn, nụ cười, câu chào hỏi của hàng xóm, của mọi người ở nhà thờ với gia đình Jacob thực sự rất xã giao, lạ lẫm, và không thật. Như thể nhà Jacob luôn là khách trên chính nơi mình chọn để sinh sống và lập nghiệp lâu dài.


Còn có câu chuyện về phong trào nữ quyền trong xã hội hiện đại. Jacob đã nói với con trai mình, về lý do gà trống bị cho vào lò thiêu: “Gà trống thịt không ngon. Không thể đẻ trứng và vô dụng. Thế nên con và ba phải cố gắng trở nên có ích hơn, nhé!”…


Rất nhiều bước ngoặt trải đều cho các nhân vật để người xem hiểu thêm về tình cảnh, về những khó khăn và nỗ lực hòa nhập của người nhập cư trên đất Mỹ.


Một gia đình hòa nhập vào nhau


Không chỉ cố gắng hòa nhập vào “đất Mỹ”, gia đình Jacob cũng phải nỗ lực để hòa nhập vào chính gia đình mình. Bởi ai cũng có những vùng đất riêng biệt, cần nhau bước tới để thấu hiểu và đồng hành.


Jacob – người cha và trụ cột gia đình, một người đàn ông có tham vọng và hoài bão , sẵn sàng làm mọi thứ để chứng tỏ mình đang đem gia đình tới với miền đất hứa dù không ai đồng ý với điều đó.


Monica – người vợ và người mẹ, một người phụ nữ luôn dành cho gia đình tình yêu thương vô bờ bến luôn hoài nghi về việc làm thế nào có thể xây dựng được nền móng vững chắc cho gia đình trên một ngôi nhà gắn bánh xe, hay họ phải sống tiếp với những khó khăn ở đây như thế nào?



Người xem sẽ tự hỏi giữa cả 2 người: Liệu Jacob đang làm những điều tốt nhất cho gia đình mình hay chỉ cho bản thân? Liệu Monica có quá khắt khe với Jacob hay cô cũng chỉ muốn hướng đi tốt cho gia đình của mình?


Đỉnh điểm là sự tranh cãi về việc chữa bệnh tim cho con trai David:


“Bác sĩ cũng lo lắng lắm đó. Tim của thằng bé có thể ngừng đập bất kỳ lúc nào”
“Em có nhớ chúng ta đã nói gì với nhau khi cưới không? Đó là đến Mỹ, và che chở cho nhau.”
“Em nhớ”
“Thay vì che chở cho nhau, chúng ta toàn cãi nhau. Đó có phải là lý do thằng bé ốm không?”

Jacob và Monica đã yêu thương nhau, và giờ đây, họ đang từng ngày nỗ lực để giải quyết những khác biệt trong suy nghĩ và hành động của chính mình.


Hai người con, Anne - một cô bé tuổi mới lớn nhưng cũng rất chín chắn và David - cậu bé vô tư, với những suy nghĩ trẻ con nhưng cũng khiến ta thấy rất đồng cảm.


Bà ngoại trong mắt David khác xa so với tư tưởng đã được Mỹ hóa của cậu: bà không biết nướng bánh quy, không nhẹ nhàng mà rất tự do và phóng khoáng, thích chửi thề khi chơi bài, thích uống nước ngọt và xem đấu vật;…Nhưng bà là một người mẹ rất thương con mình, rất yêu cháu mình. Ban đầu có thể thấy rõ khoảng cách giữa hai bà cháu, nhưng dần dần khoảng cách thế hệ đó đã được rút ngắn lại. Rất nhiều cảnh phim sau đó khiến ta mỉm cười, với đầy sự hài hước và lòng yêu thương, nhất là những đoạn hai bà cháu đi vào suối để trồng và chăm những cây cần nước. Bà đã chuyện trò với David, đã kể những câu chuyện, đã nói những lời này “Nhin thấy nó còn tốt hơn là không biết nó ẩn mình ở đâu. Những thứ bị che giấu đi, nguy hiểm và đáng sợ hơn nhiều” hay “Để trưởng thành thì phải chịu tổn thương chút chứ.”


Và những cây cần nước


“Cần nước là tuyệt nhất. Chúng có thể mọc ở mọi nơi, giống như cỏ dại vậy. Để tất cả mọi người có thể hái và ăn nó. Người giàu, người nghèo, ai cũng có thể thưởng thức và sống lành mạnh hơn. Cần nước có thể bỏ cùng với kim chi, món hầm, súp nè. Nó có thể dùng làm thuốc khi cháu bệnh nữa. Cần nước tuyệt vời lắm” – những lời này bà ngoại nói với David.


Những cây cần nước rất dễ trồng và dễ sống, giống như những người Á Đông nói riêng và người nhập cư nói chung trên khắp Trái Đất này. Họ không ngừng vươn lên, không ngừng thích nghi để hoà hợp với mọi loại văn hoá nhưng vẫn giữ lại bản sắc của mình. Để có thể sống và lập nghiệp ở bất cứ đâu phù hợp. Dẫu còn nhiều khó khăn và thách thức trên con đường ấy, như con đường mà gia đình Jacob đang đi.



Mỗi người trong chúng ta đều có một cuộc chiến mà chỉ riêng mình ta biết. Những khó khăn, những vấp ngã, những vết đau, những vất vả,...để thích nghi, hòa nhập, phát triển và tiến lên.


Nếu bạn đang chiến đấu trong cuộc chiến của riêng bạn, với khát khao về một cuộc sống tốt đẹp hơn, hãy nhớ đến những cây cần nước có thể mọc ở mọi nơi, và đem những điều tốt lành đến cho mọi người

.


Phương Hoa

Comments


Liên hệ

Phòng 401 (Phòng thư viện) và 403 (Phòng chiếu phim) tầng 4 nhà I, ĐHKHXH&NV HN.

336 Nguyễn Trãi, quận Thanh Xuân, Hà Nội

© 2023 by GRAND OAK. Proudly created with Wix.com

bottom of page